Ngọn nến chưa tắt... - tạp bút của Phan Nam

1. Cách đây hai năm, nhận được tin “bông hoa múa” có nụ cười thiên thần Võ Thị Ngọc Nữ ra đi mãi mãi khiến lòng người trào dâng nỗi niềm tiếc thương. Dẫu “điều ước” đã không trở thành sự thật nhưng nghị lực, giấc mơ cống hiến cho nghệ thuật của chị vẫn âm ỉ cháy và ẩn hiện trong làn sương khói mơ hồ. Cuộc sống thì vẫn tiếp diễn, người người con đang mải miết trong vòng quay mưu sinh. Và mỗi lúc dừng lại, ngắm nhìn mưa nắng, không dưng nước mắt đã tuôn rơi lã chã tự lúc nào. Dẫu biết khi mất đi tất cả sẽ trở thành cát bụi nhưng sao ta vẫn nhớ, vẫn tiếc thương, vẫn trân trọng... một đóa hướng dương tràn đầy nghị lực, hi vọng mải miết hướng về ánh mặt trời. Ngọc Nữ đã khiến bao con tim rung động, bao đôi mắt long lanh, bao nụ cười ngập ngừng, bao giọt nước mắt tuôn rơi giữa đời thường. Giá trị của nghệ thuật là ngọn nến thắp lên cho mỗi chúng ta tia hi vọng, làm cho trái tim lạc quan và yêu đời hơn.
Tôi vẫn nhớ, những dòng chia sẻ của chị tinh khôi như những ngày đầu, nhẹ nhàng rót vào cõi nhớ: “Có người đã từng nói với tôi, một người bị bệnh ung thư như tôi sẽ không có quyền lựa chọn điều gì nữa trong cuộc sống, không có quyền được yêu, không có quyền ước mơ và hy vọng ngoài việc ngồi chờ... Ai cũng có thể chọn cách sống cho chính bản thân mình, tôi chọn cho mình đi hết con đường mà tôi đã chọn bằng nỗ lực và niềm tin, tôi tin mình sẽ đem lại hạnh phúc cho những người yêu thương mình, dù đó chỉ là khoảnh khắc”. Và hạnh phúc thật sự được nhen lên trong nhang khói cay xè khóe mắt, người đã ra đi nhưng tâm hồn, vẻ đẹp, hương thơm còn lan tỏa đâu đây. Tình yêu đối với nghệ thuật chưa bao giờ vơi cạn... Có một câu ca dao xa xưa khuyên răn mỗi người hướng về điều tốt đẹp: “Chớ than phận khó ai ơi!/ Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”. Mỗi người khi về với đất là lúc mỗi mầm cây cắm vào đó tìm hi vọng tỏa bóng mát giữa đời. Càng đáng trân trọng hơn khi người ấy ta chưa bao giờ gặp nhưng ánh lửa từ nghệ thuật và hi vọng còn trong nỗi nhớ sâu cùng...

2. Cách đây mấy hôm, tôi có đọc trên facebook của nhà văn Đinh Lê Vũ những dòng chia sẻ sau khi nghe tin ca sỹ Văn Ngân Hoàng ra đi: “Mình chỉ biết cô ấy qua facebook chứ không quen, cũng chưa gặp, chưa có dịp coi cô ấy hát ở sân khấu lần nào (nói chung là không có liên can gì). Biết thêm, cô là ca sĩ của một phòng trà khá lớn ở thành phố nơi mình sống. Đôi lần lướt qua facebook cô ấy, mình nghĩ cô là người sống tình cảm và chân thành...”. Tôi cũng như anh, chưa bao giờ biết đến Văn Ngân Hoàng, nhưng sao nghe tin chị ra đi, vẫn dâng trào một nỗi niềm xúc động. Có lẽ, chính giọng của chị vẫn còn vang vọng đâu đây, làm ấm thêm niềm tin của tình yêu và hi vọng. Những bản tình ca ngọt ngào hát “dưới giàn hoa cũ” đọng lại mãi cho một tình yêu bất tận, vô cùng. Làm nghệ thuật là làm một công việc đặc biệt, một công việc lặng lẽ trong bao hư vô phù phiếm giữa cuộc đời.
Album “dưới giàn hoa cũ” ngân lên trong không gian tiếc nuối, u buồn. Chị vẫn còn rất trẻ, mai đây, sân khấu Đà thành sẽ mất đi một giọng ca nhiều gắn bó, tâm huyết với nghệ thuật. Trên dòng thời gian của chị, những dòng thương nhớ, tri ân vẫn còn kéo dài thêm: “Một giọng ca trong trẻo, vút cao và đầy sức sống. Nhưng mãi sau tôi mới biết, ẩn sau giọng hát mạnh mẽ, hút hồn đó là cuộc chiến dữ dội giữa Em và căn bệnh ung thư quái ác. Vượt lên tất cả, Em vẫn hát, vẫn cố để lại một điều gì đó thật tươi đẹp cho đời... cho nghệ thuật, cho thỏa tâm hồn nghệ sĩ”. Đó là những tâm sự thật lòng của những con người yêu quý tâm hồn và cống hiến của người nghệ sĩ. Dòng đời sẽ còn nhiều biến động với nhiều vất vả, lo toan. Nhưng có lẽ ngọn nến của tình yêu và hi vọng thì sẽ không bao giờ tắt, vọng mãi trong câu hát: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi/ Mẹ hiền ru những câu xa vời / À à ơi! Tiếng ru muôn đời”...

Đà Nẵng, tháng 07.2017
PHAN NAM.

Không có nhận xét nào