Định lý hình thành từ hạnh phúc - chùm thơ Nguyễn Khánh Tuyết Vy

Tranh: Họa sỹ Hoàng Đặng
VŨ TRỤ ĐÓA HỒNG

Đóa hồng nở ra
Cái vũ trụ đỏ rực
Hạt sương, một ngôi sao băng nhỏ
Rơi
Đậu
Lên vũ trụ đóa hồng

Lồng vào vũ trụ đóa hoa
Vũ trụ tôi
Kéo một đường chân trời mỏng tang
Tôi đưa tay gỡ đi đường chỉ ấy
Khuấy trộn trời đất
Tạc hình một kỉ nguyên đầy tình yêu và sức sống

Vũ trụ tôi lồng vào trụ đóa hoa
Tôi rơi vào đóa hoa
Không gian đỏ rực
Một ngọn lửa
Một tình yêu
Chan hòa vào cái vũ trụ còn phong kín nhụy hương

Ngọn lửa trong đóa hồng vẫn âm ỉ
Không thiêu rụi những xúc cảm tinh khôi
Tôi hòa tan trong mùi hương dẫn dụ
Con ong chúa tung mình vỗ cánh
Phành phạch tiếng gọi bản năng
Mê mải mùa trăng mật

KHÁT VỌNG

tôi muốn mình là con sóng hung hăng
cuốn theo chiều gió
đập vào vách đá
cho bọt vỡ
tan hoang

tôi muốn mình là con sơn ca
véo von buổi đêm dài
tắm ướt mình trong sương lạnh

tôi muốn mình là cái cây
vươn cành trong nắng
lan những nhánh rễ
tôi tìm nguồn sống
trong đất mẹ thẳm sâu

Người ơi!
Xin đừng nhốt sóng
Xin đừng nhốt chim sơn ca vào lồng
Xin đừng trồng cái cây vào hoá chất
Người ơi!
Xin đừng giẫm đạp tôi bằng lời cay đắng
Xin đừng trói buộc tôi
Vào những công thức toán, những phần mềm…
Tâm hồn tôi là vườn hoa trăm sắc
nở bung những cánh thơ
chỉ yêu chàng
chỉ rung động mãnh liệt
trong đôi mắt toả nắng giữa thành phố
mù sương 

TIẾNG GỌI

Trên những ngọn núi đắm mình trong nắng
Tôi bước dài trong nỗi nhớ
Ngất ngây

Tôi luôn cố gắng gọi tên một tình yêu
Tôi luôn cố gắng phân tích chiều sâu của lý tưởng
Nhưng mọi lời minh chứng đều bất lực
Đời tan đi
Người tan đi
Chỉ còn em
Khúc phong dao gác lại bên ngưỡng cửa
Của sự trưởng thành

Mỗi giấc tôi ngủ
Mỗi sáng tôi thức dậy
Mỗi bước tôi đi
Mỗi khi sự chờ đợi vang lên như điệp khúc thường ngày
Những cuộc thí nghiệm không khóa được nỗi nhớ
Và vô số những cánh hoa cúc
Rơi nhẹ qua kẽ tay bốn mùa

Tôi yêu em
Bằng bản năng những ngôn từ thác loạn
Nỗi nhớ là nếp nhà bình yên
Chạm khắc vào khúc quanh bí ẩn

Tôi gọi em
Bằng con tim chứa chan nước mắt
Em gọi tôi
Bằng con chữ vang dội vào thinh không bất tận
Khi tôi mở ra trang sách nhỏ – em
Mang tiếng lòng của hôm qua và ngày mai
Viết lại những nghiệm thức cuộc đời
Và tôi đợi hạnh phúc được sinh ra từ đó
Tôi gọi em – những câu văn, những vần thơ!
Đợi số mệnh của bài thơ cất cánh

ĐỊNH LÝ

Bầu trời
Nặn hình hơi nước thành đám mây
Và một định lý hình thành
Trong sự đơn giản.

Cánh bướm
Trở thành bản kí họa những sóng ánh sáng
Và một định lý hình thành
Trong sự kì ảo.

Những hạt nguyên tử gặp nhau
Những tế bào gặp nhau
Mở đường cho sự sống
Và một định lý hình thành
Từ đơn giản đến phức tạp.

Ta, anh và những mùa trăng
Thao thức trong sự đợi chờ vô tận
Định lý hình thành từ hạnh phúc

Ánh trăng nổi váng trên cỏ
Những giọt sữa thơm
Giọt sương rơi xuống
Mùi hương những bông hoa rơi xuống
Chiếc lá khép vào giấc ngủ
Ta đưa bàn tay hứng định lý đêm
Thả vào lồng ngực anh
Ta say
Trong cánh tay
Ghì siết định lý tình.


 NGUYỄN KHÁNH TUYẾT VY

Không có nhận xét nào